NGHỊ ĐỊNH 339/2026/NĐ-CP | ĐIỀU 77 · VI PHẠM QUY ĐỊNH VỀ PHÒNG, CHỐNG RỬA TIỀN TRONG HOẠT ĐỘNG KINH DOANH DỊCH VỤ BẤT ĐỘNG SẢN
Khách muốn đứng tên bằng một người, nhờ người khác trả tiền và liên tục thay đổi giải thích về giao dịch. Những tình huống như vậy cần được kiểm tra theo quy trình của doanh nghiệp, nhưng không đủ để tự kết luận khách đang rửa tiền. Điều cần làm là xác định đúng nghĩa vụ nhận biết, lưu hồ sơ và báo cáo theo pháp luật.
Điều 77 Nghị định 339/2026/NĐ-CP quy định các mức phạt đối với tổ chức, cá nhân kinh doanh dịch vụ bất động sản vi phạm Luật Phòng, chống rửa tiền. Khung phạt tổ chức lên đến 80 triệu đồng, kèm đình chỉ dịch vụ 1–3 tháng đối với hành vi thuộc khoản 2.
Các Hành Vi Và Khung Phạt
Các mức trong bảng là của tổ chức. Cá nhân có cùng hành vi thuộc diện xử phạt chịu một nửa theo điểm a khoản 4 Điều 5. Việc xác định nghĩa vụ cụ thể phải đối chiếu Luật Phòng, chống rửa tiền.
| Căn cứ | Hành vi được xử phạt | Mức phạt triệu đồng |
|---|---|---|
| Điểm a khoản 1 | Không ban hành quy định nội bộ về phòng, chống rửa tiền theo quy định. | 20–40 (tổ chức) |
| Điểm b khoản 1 | Không thực hiện hoặc thực hiện thiếu việc thu thập, lưu trữ, bảo mật thông tin, hồ sơ giao dịch. | 20–40 (tổ chức) |
| Khoản 2 | Không báo cáo giao dịch đáng ngờ, giao dịch giá trị lớn hoặc cung cấp thông tin, tài liệu không trung thực theo quy định. | 40–80 (tổ chức) |
Không Phải Giao Dịch Lớn Nào Cũng Tự Động Là Giao Dịch Đáng Ngờ
Giao dịch có giá trị lớn và giao dịch đáng ngờ là những căn cứ nghĩa vụ cần được phân biệt theo Luật Phòng, chống rửa tiền. Một khách hàng có khả năng mua tài sản giá cao không vì thế mà bị coi là có hành vi phạm tội.
Ngược lại, doanh nghiệp không nên bỏ qua dấu hiệu cần xem xét chỉ vì từng khoản tiền nhỏ. Việc đánh giá phải dựa trên nghĩa vụ pháp luật và dữ kiện thực tế. Bài này không đặt một ngưỡng tiền chung cho mọi giao dịch bất động sản, bởi còn phải xác định chủ thể báo cáo, loại giao dịch và quy định đang áp dụng.
Giả sử một doanh nghiệp dịch vụ thuộc diện phải báo cáo đã xác định giao dịch đáp ứng căn cứ báo cáo đáng ngờ theo luật, nhưng người phụ trách quyết định không báo cáo vì sợ mất khách. Nếu xác định hành vi tại khoản 2, mức phạt tổ chức là 40–80 triệu đồng và đình chỉ dịch vụ 1–3 tháng theo khoản 3.
Quy Định Nội Bộ Phải Dùng Được Trong Công Việc Hằng Ngày
Điểm a khoản 1 có mức phạt 20–40 triệu đồng đối với tổ chức không ban hành quy định nội bộ theo yêu cầu. Điểm a khoản 4 buộc ban hành quy định. Nhưng chỉ có một tài liệu lưu trên máy của lãnh đạo chưa chắc giúp nhân viên xử lý đúng tình huống thực tế.
Doanh nghiệp nên xác định ai tiếp nhận hồ sơ, ai kiểm tra thông tin bất thường và ai thực hiện báo cáo theo thẩm quyền. Nhân viên kinh doanh cần biết cách chuyển thông tin cho người phụ trách mà không tự đưa ra cáo buộc với khách.
Trong ví dụ khách nhờ nhiều người thanh toán, sale nên ghi nhận chính xác lời giải thích và chứng từ theo yêu cầu của quy trình. Không tự suy đoán quan hệ giữa các bên, không sửa nội dung hồ sơ cho “dễ duyệt” và không hứa giúp khách tránh thủ tục kiểm tra.
Lưu Hồ Sơ Cũng Bao Gồm Trách Nhiệm Bảo Mật
Điểm b khoản 1 không chỉ nói đến thu thập và lưu trữ mà còn nhắc bảo mật thông tin, hồ sơ giao dịch. Việc chụp giấy tờ khách rồi chuyển tự do qua nhiều nhóm trò chuyện có thể làm doanh nghiệp mất kiểm soát hồ sơ; muốn kết luận vi phạm phải đối chiếu đầy đủ yêu cầu pháp luật tương ứng.
Giả sử doanh nghiệp có nghĩa vụ lưu một bộ hồ sơ giao dịch nhưng hồ sơ chỉ nằm trong điện thoại của nhân viên đã nghỉ việc, không được lưu đầy đủ theo quy định. Nếu xác định hành vi thuộc điểm b khoản 1, tổ chức đối diện 20–40 triệu đồng; điểm b khoản 4 buộc thực hiện đầy đủ việc thu thập, lưu trữ và bảo mật.
Doanh nghiệp nên phân quyền truy cập, lưu hồ sơ tại nơi quản lý tập trung và có quy trình bàn giao khi nhân sự thay đổi. Đây là cách giúp tìm lại chứng từ khi cần giải trình mà không phải hỏi từng người từng tấm ảnh.
Báo Cáo Phải Đúng Và Thông Tin Sửa Phải Có Dấu Vết
Khoản 2 còn xử lý việc cung cấp thông tin, tài liệu không trung thực. Điểm c khoản 4 buộc thực hiện chế độ báo cáo hoặc cải chính thông tin, hồ sơ đã cung cấp không chính xác. Vì vậy, gửi một báo cáo cho có mà nội dung sai không giải quyết được nghĩa vụ.
Cần phân biệt tiền phạt trong Điều 77 với trách nhiệm hình sự về rửa tiền. Các hành vi ở đây là vi phạm hành chính về nghĩa vụ phòng, chống rửa tiền trong dịch vụ bất động sản; không thể dùng một quyết định phạt thiếu báo cáo để khẳng định doanh nghiệp đã phạm tội rửa tiền.
Với quản lý đội sale, nên tập huấn bằng tình huống thực tế và chỉ rõ đường chuyển hồ sơ nội bộ. Nhân viên không cần tự điều tra khách, nhưng phải biết lúc nào cần dừng việc tự xử lý để người có trách nhiệm kiểm tra nghĩa vụ báo cáo.
